MÃI MÃI TUỔI HAI MƯƠI !

KHI YÊU THƯƠNG ĐƯỢC CHO ĐI CŨNG LÀ KHI YÊU THƯƠNG CÓ THỂ ĐƯỢC GIỮ LẠI MÃI MÃI !

Nhật ký Đặng Thùy Trâm (phần 1)

Posted by isoul on Tháng Bảy 19, 2007

Chuyện về cuốn nhật ký sau 35 năm lưu lạc

Cuốn nhật ký của nữ bác sĩ Đặng Thị Thùy Trâm – người đã hy1

sinh trên chiến trường xưa đã được một cựu chiến binh Mỹ lưu

giữ. Sau 35 năm, những dòng nhật ký đầy xúc cảm của người

bác sĩ năm xưa đã về với những người thân của chị.

“Đức Phổ 25/7/69. Ba má và gia đình yêu thương. Con viết thư

này giữa tiếng phản lực gào xé không gian… Chiều nay con đang chạy càn, bọn địch ở cách con

chừng 20 phút đi bộ. Con xách giỏ ra đi, chiếc giỏ nhựa trong đựng 1 cái võng dù, 1 hộp dụng cụ

cấp cứu, 1 chiếc ống nghe, 1 bộ quần áo, 1 cái túi transitor. Với bấy nhiêu con có thể ở đâu cũng

được rồi. Chạy càn nhưng vẫn rất đàng hoàng, vẫn đôi dép nhựa (như dép Trung Quốc các cô Hà

Nội thường đi), vẫn bộ quần áo và một chiếc áo mưa bằng một thứ nilon đắt tiền… Con đi ung

dung trên đường mặc cho những chiếc trực thăng rà trên đầu…”. Đó là một phần trong những bức

thư mà nữ bác sĩ Đặng Thị Thùy Trâm gửi về gia đình, khi chị vừa 27 tuổi. Năm 1966, tốt

nghiệp ĐH Y khoa Hà Nội loại ưu, chị xung phong vào chiến trường. Ba tháng ròng rã đi bộ, và

thấm những cơn sốt rét rừng, bác sĩ trẻ Đặng Thị Thùy Trâm vào đến Đức Phổ (Quảng Ngãi),

phụ trách một trạm xá nhỏ.

Nhà văn Nguyên Ngọc trong cuốn ký sự Có một con đường mòn trên biển Đông đã ghi lại lời đại

tá Anh hùng lực lượng vũ trang Nguyễn Đức Thắng (Tư Thắng), người chỉ huy con tàu không số

trên biển Đông kể về nữ bác sĩ: “Đặng Thị Thùy Trâm là người anh hùng vô danh không sao biết

cho hết, nói cho hết. Đức Phổ là một trong những huyện ác liệt nhất chiến trường Khu 5. Sư

đoàn Không vận số 1 Mỹ quần nát ở đó, rồi Lữ đoàn 196 Mỹ, Sư đoàn Dù 101 Mỹ. Có thời gian

cả Sư 25 “anh cả đỏ” Mỹ cũng ra đó, rồi Rồng xanh, Bạch mã, Nam Triều Tiên, rồi Sư 2, Sư 22,

Sư 23 ngụy, thủy quân lục chiến, dù ngụy, chẳng thiếu mặt. B52 băm nát một vùng bán sơn địa

ngang dọc chỉ vài cây số… Thế mà trên cái vùng đất ghê gớm ấy, bám trụ một bệnh xá huyện

nho nhỏ, gan lì, bất khuất. Và người phụ trách, người chỉ huy cái bệnh xá ấy là một cô gái, một

bác sĩ trẻ người Hà Nội. Chị trụ bám gan lì đến kỳ lạ, kỳ quặc suốt mấy năm trời trên vùng đất

hẹp bị đánh nát như băm ấy… cho đến ngày chị hy sinh”.

Gia đình được biết về sự ra đi ấy qua lời kể của đồng đội cũ của chị: bác sĩ Đặng Thị Thùy Trâm

hy sinh ngày 22/7/1970, trong một chuyến đi công tác từ vùng núi Ba Tơ về đồng bằng và bị

địch phục kích”. Những người biết về chị còn kể rằng chị chỉ huy bệnh xá, cứu chữa và nuôi

nấng hàng chục ngàn lượt thương binh, mở nhiều lớp huấn luyện cho du kích và đồng bào địa

2

phương về sơ cấp cứu. Nhiều lần quân Mỹ cho trực thăng kêu gọi và thả truyền đơn dụ dỗ, hứa

hẹn nhiều tiền tài danh vọng, nào chức vụ, nào du học ở Mỹ nhưng bác sĩ Thùy Trâm vẫn kiên

cường chiến đấu không lùi bước, không phụ lòng tin của đồng bào.

Sự trở về

Trong những ngày ác liệt, bác sĩ Đặng Thị Thùy Trâm luôn gửi lòng mình vào những trang nhật

ký. Cuốn nhật ký đó đã được Frederic Whithurs – một người lính trinh sát Hoa Kỳ có được và

lưu giữ đến hôm nay. 35 năm sau, một nhiếp ảnh gia, cựu chiến binh Mỹ là Ted Engelmann, bạn

của Frederic đã chuyển đến tận gia đình của cố bác sĩ Đặng Thị Thùy Trâm đĩa CD lưu lại cuốn

nhật ký. Ted Engelmann xúc động kể lại: “Tôi biết thông tin về cuốn nhật ký này khi dự một

cuộc hội thảo về Việt Nam tại Trường ĐH Texas. Tại hội thảo, Frederic đã nói về chiến tranh, về

một cuốn nhật ký mà anh có. Và anh đã khóc! Vào tháng 3/1970, người lính này đi trinh sát tại

Đức Phổ. Tại đây, Frederic và người cùng đi tìm thấy được dấu vết của một bệnh xá. Tất cả mọi

người và thương binh ở bệnh xá đã kịp di chuyển, nhưng còn lại một ít giấy tờ. Những người

lính Mỹ đã gom các giấy tờ tìm được và đốt. Trong số giấy tờ đó, Frederic thấy một cuốn sổ nhỏ

bằng chiếc máy ghi âm. Qua cách thể hiện của người viết, người lính nhận thấy đó là cuốn sổ ghi

lại những thông tin cá nhân. Anh cảm thấy rằng, cần giữ nó lại. Frederic bỏ nó vào túi áo ngực.

Cuốn sổ thứ hai, mỏng hơn, cùng nét chữ của một người, cũng được anh cất giữ. Sau này,

Frederic biết được, đó là hai cuốn nhật ký, một cuốn dày 118 trang và cuốn còn lại 28 trang của

nữ bác sĩ Đặng Thị Thùy Trâm. Trong cuốn sổ có ghi địa chỉ liên hệ là “bác sĩ Đặng Ngọc Khuê

(mà sau này chúng tôi biết là bố của bác sĩ Trâm) công tác tại Bệnh viện Đông Anh”. Nhờ địa

chỉ đó cùng với sự giúp đỡ của Tổ chức Quaker Mỹ tại Việt Nam, tôi đã may mắn tìm được gia

đình của bác sĩ Đặng Thị Thùy Trâm”.

Hơn 35 năm sau ngày cuốn nhật ký lưu lạc, hôm 28/4 vừa rồi, trong căn nhà số 15, ngõ 147 Đội

Cấn (Hà Nội), gia đình cố bác sĩ Đặng Thị Thùy Trâm đã được đọc lại những dòng nhật ký thân

thương. Không ai trong căn phòng bé nhỏ cầm được lòng mình. Nét chữ mảnh, nghiêng, dâng

đầy cảm xúc: “Ngày 8/4/68. mình mổ ca ruột thừa trong khi thiếu thuốc, chỉ có một vài ống

novocain nhưng người thương binh vẫn cố gắng mỉm cười, không kêu đau đớn… Suốt một đêm

lo lắng vì ca mổ của Sang. Lòng vui sướng khi Sang đã gắng dậy, nụ cười gượng nở trên môi”.

“Ngày 13/4/68. Thư từ rất nhiều từ khắp bốn phương gửi về. Cảm ơn tất cả mọi người đã dành

cho tôi những tình thương mến thiết tha…”. Ôi những người thân trên quê hương đất Quảng…”.

Ông Ted Engelmann không giấu nổi lòng mình: “Tôi thật sự có một cảm xúc rất đặc biệt khi

hôm nay gặp lại mẹ của bác sĩ Trâm và những người thân của chị. 35 năm trước, khi Trâm đang

viết nhật ký thì tôi cũng có mặt ở Sông Bé để chụp những bức ảnh về chiến tranh. Vậy mà bây

giờ…”.

Nỗi thương nhớ cố bác sĩ Đặng Thị Thùy Trâm có thể sẽ không bao giờ nguôi trong lòng mỗi

người thân, nhưng sự trở về của những trang nhật ký đã phần nào giúp cho người đã khuất trở về

gần hơn với người thân…

Liên Châu

4

“Chị là của tất cả chúng ta”

Đây là một câu chuyện kỳ lạ. Rất kỳ lạ khi những ghi2
chép riêng tư của một cô gái Việt cộng lại được những người bên kia chiến tuyến gìn giữ như một kỷ vật thiêng liêng.

“Thùy Trâm không định viết cho cả thế giới này đọc, nhưng có lẽ chính vì thế mà niềm tin sâu thẳm nơi chị được viết ra một cách chân phương, rõ ràng và tôi đã thấy chị có đủ dũng cảm để theo đuổi niềm tin ấy trong trận thử thách cuối cùng…”. Trong lá thư gửi cho người mẹ của người đã mất họ viết vậy, ngày 28-5-2005.

35 năm đã trôi qua, nhưng có một người con gái như thế vừa bất ngờ trở lại…

Sáng 25-4-2005, tôi nhận được một cú điện thoại bất ngờ. Đó là điện thoại gọi đến từ văn phòng

Quaker (1) Hà Nội. Người của văn phòng báo tin hiện có một người Mỹ đang giữ cuốn nhật ký

của chị gái tôi – liệt sĩ Đặng Thùy Trâm. Chị Thùy của chúng tôi.

Chị tôi hi sinh năm 1970 tại chiến trường Quảng Ngãi. Cống hiến của chị

tôi ghi trong hồ sơ đề nghị truy tặng Huy chương kháng chiến chống Mỹ

hạng nhì rất đơn sơ: bác sĩ, hi sinh tại chiến trường. Thời gian công tác:

năm năm, ba tháng, năm ngày…

 

Nước mắt của người cựu chiến binh3

Trung tuần tháng 3-2005, một cuộc hội thảo thường niên về chiến tranh

VN được tổ chức tại Trung tâm Việt Nam – Đại học Texas, Mỹ. Rất nhiều

người đến dự. Tại hội thảo, người ta thảo luận về chiến tranh VN ở nhiều khía cạnh khác nhau.

Frederic Whitehurst (2) và Robert Whitehurst (3) đã đến với bài nói về nhật ký của một nữ bác sĩ

Việt cộng mà Frederic nhận được khi tham gia chiến tranh ở VN…

Ted Engelmann (4) là một trong những người có mặt ở hội thảo. Ba ngày sau khi hội thảo kết

thúc, Ted sang VN. Ở Hà Nội, anh đã nhờ một người bạn làm ở văn phòng Quaker Hà Nội tìm

giúp gia đình bác sĩ Đặng Ngọc Khuê. Những nhân viên ở đây rất nhiệt tình, lần theo manh mối

ít ỏi có trong cuốn nhật ký, họ đã tìm sang tận Đông Anh, nơi bố tôi làm việc từ gần 50 năm

trước. Nhưng ở đó, người duy nhất làm việc cùng thời với bố tôi cũng đã nghỉ hưu từ năm 2000.

5
Bệnh viện Đông Anh cử người về tận quê ông để hỏi địa chỉ gia đình tôi. Ông lại chỉ sang

Trường đại học Dược Hà Nội, nơi mẹ tôi công tác trước khi về nghỉ hưu từ 20 năm trước. Cứ

như thế, bao trái tim nhân hậu đã chuyển tiếp cho nhau tín hiệu để cuối cùng giúp Ted tìm được

gia đình tôi và trao lại chiếc đĩa CD chứa đựng tâm huyết của người viết nhật ký 35 năm về

trước.

Những ngày sau đó tôi nhận được rất nhiều thư của hai anh em Frederic Whitehurst và Robert

Whitehurst. Họ kể về những năm tháng ở VN và hành trình bao năm qua họ đã tìm kiếm gia đình

tôi như thế nào. Có những lúc họ tưởng như tuyệt vọng không thể nào tìm được gia đình tôi, đã

sợ rằng khi họ chết đi, hai cuốn nhật ký của chị tôi sẽ nằm trong đống giấy má bình thường

không ai biết đến, bị quẳng đi, bị mục nát, bị quên lãng.

Họ nói với tôi rằng vì không còn hi vọng tìm được gia đình tôi, họ đã có ý định in hai cuốn nhật

ký thành sách để cả thế giới được biết về một nữ bác sĩ cộng sản người Hà Nội đã sống và đã

chết ra sao. Họ mong rằng từ cuốn sách đó sự nghiệp y tế của chị tôi sẽ còn được tiếp nối… Và

trong nỗi tuyệt vọng như thế, họ đã trao tặng hai cuốn nhật ký cho Viện lưu trữ về VN Lubbock

tại Trường đại học Tổng hợp Texas, để chúng có thể được gìn giữ và chăm chút hơn khả năng họ

có thể làm được.

Dưới đây là bức thư đầu tiên của Fred gửi cho tôi:

“Thứ sáu 29-4-2005

Tôi là Frederic Whitehurst. Tôi đã giữ ký ức về chị cô, bác sĩ Đặng Thùy Trâm, 35 năm nay. Tôi

đã giữ cuốn nhật ký của chị ấy suốt 35 năm. Ted Engelmann – người tôi chỉ mới vừa biết – nói

với tôi rằng anh ấy đã đến nhà cô và hiện nay cô đã nhận được bản copy của hai cuốn nhật ký

cùng những bức ảnh. Có bao nhiêu điều tôi phải nói với cô, với gia đình cô và đặc biệt là với mẹ

cô.

Sau bao nhiêu năm tìm kiếm, điều này giống như một giấc mơ và việc tìm ra gia đình cô khiến

tôi bật khóc. Một người mẹ phải được biết về những ngày tháng của con gái mình, một đất nước

phải được biết về một người anh hùng như bác sĩ Đặng. Mọi việc dường như thật thích hợp, mẹ

cô cần phải nhận được những dòng chữ của con gái mình đúng vào dịp kỷ niệm 30 năm giải

phóng đất nước bà – 30-4-2005…”.

4

“Fred, đừng đốt cuốn sổ này, bản thân trong nó đã có lửa”

Frederic Whitehurst là một sĩ quan quân báo Mỹ tham chiến ở chiến trường

Đức Phổ, Quảng Ngãi từ năm 1969-1971. Trong chiến tranh, nhiệm vụ của

Fred là thu thập các thông tin, tài liệu có giá trị quân sự để phân tích tình

hình, truy tìm dấu tích quân giải phóng, định hướng tập kích hay càn quét.

Nhiệm vụ đó khiến Fred có thể nhìn cận cảnh cuộc chiến tranh và chứng

kiến tận mắt những mất mát khủng khiếp – cả đối với phía VN lẫn phía Mỹ.

Fred đã chứng kiến cảnh “cả một xóm nhỏ Nhơn Phước ở miền tây Đức

Phổ bị bom giội tan hoang không còn một người sống” (thư ngày 4-6-2005). Fred đã nhìn thấy

những em nhỏ ở Chu Lai bị thiêu cháy trong bom napalm. Fred đã chứng kiến viên trung úy chỉ

huy trực tiếp của mình gần như mất trí vì không chịu nổi cảnh các nhân viên y tế Mỹ “đơn giản

cứ nhặt bừa bất kỳ một cánh tay, cẳng chân nào đó lắp vào xác bạn mình cho vào quan tài gửi về

Mỹ” (thư ngày 4-6-2005). Những cảnh chứng kiến đó đã ám ảnh Fred trong bao năm nay từ khi

rời VN trở về.

Nhưng cũng từ những ngày khốc liệt đó, Fred đã nhìn thấy cuộc chiến tranh từ một ánh sáng

hoàn toàn khác biệt.

Trong một trận tập kích vào một “căn cứ của Việt cộng”, sau khi tiếng súng đã im, đơn vị của

Fred tiến vào và nhận thấy đây là một bệnh viện nhỏ. Có rất nhiều lán trại, nhiều phòng – rõ ràng

là phòng bệnh, cả một phòng mổ dã chiến. Có vẻ mọi người trong bệnh viện đã vội vã đi khỏi

ngay trước khi quân Mỹ ập tới và không kịp mang theo tài liệu.

Theo qui định của quân đội Mỹ, mọi tài liệu của địch thu được trên chiến trường phải chuyển lại

cho bộ phận quân báo nghiên cứu. Hôm đó Fred thu nhặt được rất nhiều tài liệu. Cùng với thông

dịch viên người Việt, Fred chọn lọc các tài liệu có giá trị quân sự, số còn lại họ vứt vào đống lửa

để thiêu hủy. Fred đang đốt những tài liệu loại bỏ thì thượng sĩ Nguyễn Trung Hiếu – thông dịch

viên của đơn vị – cầm một cuốn sổ nhỏ đến cạnh anh và nói: “Fred, đừng đốt cuốn sổ này. Bản

thân trong nó đã có lửa rồi”. Fred chưa hiểu đó là cuốn sổ gì, nhưng vẻ xúc động của Hiếu và

việc Hiếu có thể kính trọng cả đối phương tác động rất mạnh đến anh, Fred bỏ cuốn sổ vào túi.

Nhiều đêm sau đó Fred và Hiếu cùng nhau đọc cuốn sổ. Đó là nhật ký của một Việt cộng, chính

là nữ bác sĩ đứng đầu cái bệnh viện nhỏ mà đơn vị Fred càn vào. Nét chữ nghiêng nghiêng đầy

nữ tính. Anh càng tò mò hơn khi Hiếu cho biết nữ bác sĩ đó còn rất trẻ, mới 26 tuổi và từ Hà Nội

vào Đức Phổ công tác chưa được hai năm. Rồi như một định mệnh, mấy tháng sau Fred nhận

7

được cuốn nhật ký thứ hai của nữ bác sĩ, cũng do Nguyễn Trung Hiếu đem về. Những dòng chữ

rực lửa khiến Fred vô cùng xúc động – mặc dù anh chỉ được nghe qua lời dịch vội của Nguyễn

Trung Hiếu và đó là những dòng chất chứa căm thù đối với quân Mỹ. Những dòng đầy yêu

thương, hi vọng khiến anh vô cùng ngạc nhiên. Anh không hiểu nổi bắt nguồn từ đâu mà một

người con gái có thể nhìn thấy cái đẹp của màu xanh giữa chiến trường mịt mù bom đạn, vì sao

cô ấy có thể nghe nổi bản giao hưởng êm đềm khi quân Mỹ gần như luôn bám sát sau lưng.

Năm 1972, Fred được rời VN và trở về Mỹ. Trong hành lý của anh có những kỷ vật nặng trĩu của

chiến tranh: hai cuốn nhật ký của nữ bác sĩ, hơn 50 tấm ảnh chụp những người dân Quảng Ngãi

trong chiếc máy ảnh Canon bị bắn thủng lấy được trên xác một phóng viên Việt cộng, chiếc đục

nhỏ rơi bên xác một người thợ mộc già bị giết hại. Cũng từ đó VN trở thành một nỗi ám ảnh

trong anh.

Mẹ của Fred là một nhà giáo và là họa sĩ. Khi Fred cho mẹ xem cuốn nhật ký, bà đã bảo con trai

hãy cẩn thận, bởi vì hai cuốn sổ này có thể thiêu cháy cuộc đời anh…

Cuốn nhật ký tìm về quê hương

Robert Whitehurst cũng là một cựu chiến binh ở chiến trường VN nhưng chưa từng có mặt ở

chiến trường Nam Trung bộ. Hai năm hoạt động ở vùng đồng bằng sông Cửu Long khiến Rob

đem lòng yêu mến miền đất này cùng những con người VN hiền hòa, giàu tình cảm.

VN đã trở thành một phần đời của Rob vì anh cưới một người con gái xứ Long Xuyên. Anh học

tiếng Việt, thích ăn món ăn Việt, thích đem những cây cỏ VN về Mỹ để trồng, thậm chí có lần

còn cố gửi về Mỹ một chiếc xuồng ba lá để vợ đỡ nhớ quê.

Rob được đọc cuốn nhật ký của bác sĩ Thùy Trâm sau khi từ Mỹ trở về năm 1972. Ngay từ đầu

cuốn nhật ký đã khiến anh sửng sốt. Cùng với sự giúp đỡ của vợ, anh đọc đi đọc lại cuốn nhật

ký, càng đọc anh càng bị lay động trước những gì diễn ra trong tâm hồn người con gái ở bên kia

chiến tuyến.

Thư anh viết: “Tất cả những ai từng được chúng tôi cho xem cuốn nhật ký (đã được Rob dịch

sang tiếng Anh – TT) đều xúc động trước những điều chị cô viết. Chúng tôi nghĩ chị không chỉ là

một anh hùng của riêng ai, nghĩa là mặc dù những ký ức của chị rất quí giá đối với cô cũng như

đối với chúng tôi, nhưng sự nghiệp của chị còn rất có ý nghĩa với tất cả mọi người. Những dòng

chữ của chị có một sức kêu gọi tuyệt vời.

8

Mặc dù chị ở bên kia chiến tuyến trong cuộc chiến tranh giữa chúng ta, nhưng ngay từ đầu

những năm 1970, Fred và tôi đã cảm thấy chị vô cùng đáng ngưỡng mộ, đáng tôn kính và là một

người tốt. Hi vọng sau khi đọc những dòng chữ viết từ quá khứ ấy, cô sẽ đồng ý với chúng tôi…

rằng theo một nghĩa nào đó chị là của riêng gia đình cô, nhưng theo một nghĩa rất quan trọng

chị là của tất cả chúng ta” (thư ngày 29-4-2005).

Rồi Rob tìm được trên mạng Internet một nơi gọi là Trung tâm VN (Vietnam Center) ở Trường

đại học Tổng hợp Texas và biết rằng tại đây người ta vẫn tổ chức hội thảo thường niên về chiến

tranh VN. Có rất nhiều người tới dự hội thảo này: các học giả, các vị đại sứ, các viên tướng, các

cựu chiến binh VN của cả hai phía miền Nam và miền Bắc.

Robert động viên Fred đến dự hội thảo và nói về cuốn nhật ký của nữ bác sĩ. Cuộc hội thảo diễn

ra như tôi đã nói lúc đầu. Trong sự xúc động sâu sắc, Fred và Rob đưa cho nhiều người đĩa CD

chứa bản sao cuốn nhật ký của chị tôi, mong rằng giống như trong câu chuyện cổ tích tốt đẹp nọ,

cuốn nhật ký sẽ tìm được về với quê hương, về với gia đình người nữ bác sĩ mà họ ngưỡng mộ

như một anh hùng.

Ngày mai bạn sẽ đọc một câu chuyện khác, trong một bối cảnh khác của gần 40 năm trước.

Bạn sẽ đọc, để hiểu vì sao những ghi chép riêng tư của một người con gái lại có thể tạo nên nỗi

xúc động lớn lao đến thế nơi những người lính ở chiến tuyến bên kia…

9

5

Bệnh viện trong rừng

TT – Liệt sĩ – bác sĩ Đặng Thùy Trâm sinh ngày 26-11-1942,

trong một gia đình trí thức. Bố là bác sĩ ngoại khoa Đặng

Ngọc Khuê, mẹ là dược sĩ Doãn Ngọc Trâm – nguyên giảng

viên Trường đại học Dược khoa Hà Nội. Tuổi Trẻ xin trân

trọng giới thiệu một phần trong hai cuốn nhật ký ghi trong

những ngày ở chiến trường của chị.

Tốt nghiệp Trường đại học Y khoa Hà Nội năm 1966, Thùy Trâm

xung phong vào công tác ở chiến trường. Sau ba tháng hành

quân, tháng 3-1967 chị vào đến Quảng Ngãi và được phân công về phụ trách Bệnh viện huyện

Đức Phổ, một bệnh viện dân y nhưng chủ yếu điều trị cho các thương bệnh binh.

Trong phần ảnh tư liệu, được phép của những người có liên quan, chúng tôi có sử dụng những

bức ảnh trong album gia đình, ảnh chụp ở Quảng Ngãi trong những năm 1969-1970 do Frederic

Whitehurst cung cấp và một số bức ảnh do liệt sĩ Nguyễn Văn Giá, phóng viên Hãng Phim thời

sự – tài liệu VN, chụp tháng 10-1969 ở thôn Nga Mân, xã Phổ Cường, huyện Đức Phổ, Quảng

Ngãi trước khi anh hi sinh.

13.4.68

Một ngày mệt nhọc vô cùng. Ba cas thương nặng vào một lúc. Suốt một ngày đứng bên bàn mổ

đầu óc căng thẳng vì những vết thương, vì tiếng khóc xé ruột xé lòng của chú Công (cha Đường)

và vì những tin buồn dồn dập.

Đường đã bị bắt sống trên đường công tác. Cậu bé sôi nổi nhiệt tình ấy không hiểu có chịu nổi

những đòn tra tấn của quân thù hay không. Thương Đường vô tận. Lá thư viết gửi Đường vậy là

chưa đến nơi. Người cầm thư đã chết còn người nhận thư thì bị bắt!

Biết bao nhiêu bà mẹ như mẹ Đường sẽ còn đau khổ khóc than đến cạn dòng nước mắt. Ôi nếu

mình ngã xuống, mẹ mình cũng sẽ như bà mẹ ấy thôi, cũng sẽ là một bà mẹ suốt đời hi sinh vì

con để rồi mãi mãi đau xót vì con mình đã ngã xuống nơi chiến trường khói lửa. Mẹ ơi! Con biết

nói sao khi lòng con thương mẹ trăm nghìn triệu mà cũng đành xa mẹ ra đi. Quân thù đang còn

đó, bao nhiêu bà mẹ còn mất con, bao nhiêu người chồng mất vợ. Đau xót vô cùng.

About these ads

30 phản hồi to “Nhật ký Đặng Thùy Trâm (phần 1)”

  1. […] Nhật ký Đặng Thùy Trâm (phần 1) Chuyện về cuốn nhật ký sau 35 năm lưu lạc Cuốn nhật ký của nữ bác sĩ Đặng Thị Thùy Trâm – […] […]

  2. taquangvu said

    tôi muốn đc xem bộ phim nhật ký Đặng Thùy Trâm thì xem ở đâu

  3. Tuyết said

    Cả đời người con gái ấy cống hiến cho cách mạng. Bsĩ Trâm là tấm gương sáng để mọi người, đặc biệt là giới trẻ ngày nay noi theo. Xin cám ơn Cô, người đã ngã xuống cho hòa bình, độc lập của đất nước…Bsĩ Trâm là niềm tự hào của lịch sử dân tộc…tên tuổi của người sẽ sống mãi và sống mãi theo thời gian.

  4. linh nga said

    toi nghi nhat ki nay nen dung thanh phim.
    se rat de dang cho tuoi tre tiep can va hieu ,biet on sau nang nhug nguoi da hi sinh bao ve to quoc!

  5. linh nga said

    co nhung luc doc toi thay duoc lua dang chay trong con nguoi minh!
    hanh phuc that su khi dc biet ve dang thuy tram

  6. truong thuyet said

    that xuc dong biet bao khi doc cuon nhat ky cua thuy tram.vi no da danh thuc ve y thuc,tinh chien dau anh dung hy sinh cua the he truoc.qua do ta cam nhan tinh dan toc, long tu hao cho the he tre hom nay.

  7. Phan Huu Trung said

    xem qua nhật ký của bác sĩ Đặng Thùy Trâm làm ta liên tưởng được và hiểu thêm về người phụ nữ Việt Nam thời chiến tranh chống Mỹ thật là cao đẹp. khi xem nhật ký này là tôi cứ nghĩ như mới vừa xảy ra gần đây và chị Trâm là một người phụ nữ còn rất trẻ – đẹp đang hiện diện trên trần gian này đó. Nhưng thật sự ra thì chị vẫn sống mãi trong tâm hồn chúng ta mà thôi.

  8. Thuy said

    Nhung dong nhat ki cua chi Tram that xuc dong. Chj qua la 1 ngu0j co tam h0n tr0ng sag, nhan hau va manh me. Thoj bu0j nay o lua tuoj nhu chj co rat nhjeu ngu0j den ban than c0n chua lo dc tham chj luc nao cung y laj bo me. Mong rag aj cug d0c dc cu0n sach nay de phan nao suy ngj ve cu0c doj, de tran tr0ng cu0c s0g nay h0n

  9. Nhật ký Đặng Thuỳ Trâm là một cuốn Nhật ký rất có ý nghĩa và tầm quan trọng cần được tuyên truyền rộng rãi hơn nữa trên các phương tiện thông tin đại chúng để giáo dục thế hệ trẻ hôm nay và mai sau. Đó là một bằng chứng sống nói lên sự tàn khốc của Chiến tranh do Mỹ gây ra và sự hy sinh thầm lặng của một Bác Sỹ Đặng Thuỳ Trâm vì chiến sỹ và đòng bào ta. Tôi yêu Việt Nam, yêu Tổ quốc mình.

  10. Là thế hệ sinh ra khi đất nước ta đã hoàn toàn giải phóng, khi đọc cuốn “Nhật ký Đặng Thuỳ Trâm” tôi càng thấu hiểu về sự hy sinh thầm lặng mà lớn lao của biết bao nhiêu người con đất Việt, trong đó có Bác Sỹ trẻ Đặng Thuỳ Trâm. Thế hệ trẻ hôm nay hãy chung sức đồng lòng, ra sức học tập, tu dưỡng đạo đức góp sức mình xây dựng đất nước ta ngày một to đẹp, đàng hoàng hơn.

  11. Đình Hán said

    Thật xúc động!tôi đọc mà không cầm được dòng lệ,tôi cứ tưởng tượng ra những hình ảnh khi cô Thuỳ Trâm đang ở nơi chiến trường khắc nghiệt đó,thật gian nan và tôi cũng hình dung ra những buổi chia ly ở những ngày tháng chiến tranh đó,trong đó có những cuộc chia ly mãi mãi xa cách.Đúng như câu nói “tất cả sẽ ra đi,chỉ còn tình người ở lại”.ở hai đất nước khác nhau,phong tục khác nhau,con người cũng khác nhau và có lúc là kẻ thù của nhau,người Mỹ và người Việt.Vậy mà họ cùng chung một dòng cảm xúc,thế mới biết tình cảm cao cả và thiêng liêng đến vô tận …

  12. Le nguyet said

    Khi toi doc dc cuon nhat ky Dang Thuy Tram ,toi rat xuc dong,cac pan thi sao nhi?.toi hoc dc rat nhiu dieu tu bsi Dang Thuy Tram.con pan thi sao?hay lam mot dieu gi nhe cac pan.mjnh tu hao vi la nguoi con cua dat nuoc Viet Nam.

  13. Thật là một cuốn nhật ký làm rung động lòng người,tôi rất cảm động khi hình dung ra hình ảnh của liệt sĩ Thùy Trâm phải sống ở nơi chiến trường khắc khổ.một người con gái can đảm xả thân vì nước cống hiến suốt cuộc đời minh cho nước.các bạn ơi hãy cố gắng làm việc ji đó để xứng đáng là người Việt Nam các bạn nhé!!!

  14. tran luong said

    lan dau tien khj chau doc nhat kj dang thuy tram la khj chau di hoc o nha anh a ho . Thay cuon sach tren ja sach chau da muon de doc xem ntn? Nhung cang doc chau cang thay kham phuc khj bsi DANG THUY TRAM mot mjnh chjen dau vs 120 ljnh mj.Hoc duoc o bsi dang thuy tram cach cho di va mjnh cung se nhan duoc o nguoi khac mot kaj j do….

  15. Tôi đã đọc đi đọc lại nhiều lần cuốn Nhật ký Đặng Thùy Trâm, qua đó tôi càng thấu hiểu sự hy sinh thầm lặng mà cao cả của thế hệ thanh niên trước đây. Tôi rất vui vì ngày càng có nhiều bạn trẻ quan tâm tới cuốn Nhật ký này. Rất mong được chia sẻ cùng các bạn.
    Lê Văn Tuyến: Ban Chỉ huy Quân sự xã Duy Nhất – huyện Vũ Thư – tỉnh Thái Bình. Điện thoại: 0986.471.459

  16. nguyen the vu said

    DANG THUY TRAM niem tu hao cua dan toc VIETNAM
    rom rom le,trai tim toi nhu thon thuc,mot niem tu hao dan toc thieng lieng ngap tran trong trai tim toi khi doc nhung dong nhat ki DTT…voi nhug ai dang song tren dai dat dat chuS day nag va gio hom nay that co loi khi quen di nhug ngay thang gian kho cua quan va dan ta,nhung co gai chang trai da hi sinh tuoi thanh xuan,xuong mau vi to quoc vi doc lap tu do cho mai sau.chung ta se tiep noi mai tinh than vietnam ngay do voi nhung viec lm tot dep cho ban than_gdinh_que huong_dat nuoc!toi yeu VIETNAM…NGUYEN THE VU,Ph_Qtrach_Qbinh.

  17. hong van said

    minh thay nhat ki dang thuy tram la mot cuot cuon sach rat hay no da khien minh phai roi nouc mat .cuon nhat ki nay cho chung ta chung kien tan mat cuoc chien tranh ac liet va su mat mat vo cung to lon cua nhan dan ta.hay gianh mot chut thoi gian moi ngay de doc cuon sach nay vi no rat y nghia

  18. minh66007@ovi.com said

    anhhùng

  19. Vu duc thang said

    Doc nhat ky dang thuy tram toi moi thay dc gia tri thuc su cua cuoc song. Giua mua bom khoi dan cua ke thu. Doi mat voi tu than van co mot tam hon trong sang vo tu. Cuoc song nay van dep biet bao.

  20. Le Xuan Vuong said

    tram la nguoi con gai rat xinh dep va co hoc thuc co tam hon thanh cao day long vi tha mot tam hon soi noi nhiet tinh yeu doi co ai hieu cho chang cuoc kccm gian kho nhu the nao.toi tung la nguoi linh khi ay may man con song den bay gio toi kham phuc va yeu thuong tung cau noi,tung suy nghi,tung hanh dong cua tram .cuoc kccmcn da qua di the he thanh nien ngay nay the nao ,oi nan qua khong dam noi nua chi tram oi su hi sinh cua chi va cua bao lop thanh nien ngay ay no da bi quen lang va mai mot voi the bay gio. gia nhu chi con song de chi doi chieu nhung gi chi viet va thuc te ho da [mot so it] da loi dung chung ta . oi thuong chi qua.

  21. hoa said

    hãy sống bằng tắt cả tình người

  22. Nguyễn Thị Quỳnh Hoa said

    con người sinh ra ai cũng phải 1 lần chết.vì vậy khi còn sống hãy sống sao cho không hổn thẹn với chính mình sống sao cho có ích cho xã hội và hãy chiếm lĩnh tình yêu thương của mọi người bằng sự chân thành và lòng bao dung.

  23. Nguyễn Thị Quỳnh Hoa said

    mọi người hãy luôn nhớ rằng sức mạnh của tình yêu thương sẽ giúp con người vượt qua tất cả và chiến thắng tất cả. Đừng vì lợi ích cá nhân mà quên đi tình người.

  24. Nguyễn Thị Quỳnh Hoa said

    tất cả nhưng điều đó đã tồn tại trong con người bé nhỏ Đặng Thùy Trâm va chị đã sống mãi trong lòng mỗi người.

  25. SEO said

    Howdy! I just wish to give an enormous thumbs up for the great data
    you will have right here on this post. I might be coming again to
    your blog for extra soon.

  26. Hi, I check your blogs daily. Your story-telling style is witty, keep it up!

  27. tam said

    hic cam dong qua

    • melltuan said

      ai cungg co mot thoi mo uok đc cong hien cho đat nc nhung ko fai ai cung đu su chiu đung đe cong hien bang ca trai tim. co tram la mot trong nhung tam guong đien hinh cho thoi đai bay gio va mai sau…đo moi la pham chat đang thuy tram.

  28. domain promo code

    Nhật ký Đặng Thùy Trâm (phần 1) « MÃI MÃI TUỔI HAI MƯƠI !

  29. sieu xe fiat

    Nhật ký Đặng Thùy Trâm (phần 1) « MÃI MÃI TUỔI HAI MƯƠI !

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

%d bloggers like this: