Hắn thiếu một góc và hắn rất buồn vì điều đó..
Hắn bắt đầu đi tìm góc còn thiếu của mình….vừa đi vừa hát…
“ Ô ta đi tìm góc bị thất lạc
Ta đi tìm góc bị thất lac.
A ha lên đường ta đi tìm góc bị thất lạc…”
Có lúc hắn trân mình chịu nóng thiêu đốt…chịu mưa…
có lúc tuyết làm hắn lạnh cóng…và…mặt trời lại lên…nắng gay gắt…
Có lẽ vì thiếu một góc mà hắn không thể lăn nhanh được…
Có lúc hắn dừng lại nói chuyện với bác giun…hoặc hít hương thơm của hoa…
Có lúc hắn lăn nhanh…vượt qua cả bọ cánh cứng…đôi khi để bọ cánh cứng vượt qua hắn…
Những lúc hạnh phúc là khi bướm ghé chân trên mình hắn….
Hắn vượt qua cả biển cả mênh mông và vẫn nghêu ngao hát …
“ Ta đi tìm góc bị thất lạc
Không ngại chân trời góc bể
Không sợ ngàn dặm xa xôi
Ta muốn tìm lại cái góc bị thất lạc”
Hắn cứ thế đi mãi…vượt qua rừng rậm…trèo đèo…trượt dốc…
Cho đến một ngày…hắn vui mừng reo lên : “ Ôi ta đã tìm được cái góc bị thất lạc”
… “Đợi chút đã” – các góc nhỏ nói
“Tôi không phải cái góc bị thất lạc của anh.
Tôi không là cái góc của ai…tôi là của riêng tôi…mà cho dù là góc thất lạc của ai đó thì cũng không phải của anh đâu”….
… “Ồ…” – hắn nói với giọng buồn buồn- …. “Xin lỗi đã làm phiền”
Và hắn lại tiếp tục lên đường…
Hắn lại gặp một cái góc khác…nhưng…nó nhỏ quá…và một cái khác…nhưng lại quá lớn…cái nữa thì quá nhọn…và một cái nữa…nhưng quá vuông vắn…và…..
Cuối cùng thì hắn cũng tìm được một cái góc xinh xắn và vừa vặn….nhưng vì hắn giữ không chặt …cái góc rơi mất….
Rồi một cái vừa vặn khác….lần này thì hắn lại giữ quá chặt…nó vỡ vụn…
…hắn tiếp tục lên đường…vượt qua không biết bao nguy hiểm…rơi xuống vực…đâm đầu vào đá…
Ngày nọ…hắn gặp một cái góc có vẻ rất hợp…
“Hello”- hắn chào
“Hello” – cái góc chào
“ Bạn có phải là cái góc thất lạc của ai đó không” – hắn hỏi
Cái góc lắc đầu…
“ Thế bạn chỉ là của riêng bạn thôi ư?” – hắn lại hỏi
“…tôi cũng có thể của ai đó mà cũng có thể chỉ là của riêng tôi…” – Cái góc trả lời
“ Vậy bạn có muốn làm cái góc của tôi không”
“….”
“Có thể chúng ta không thực sự khớp với nhau…nhưng…” – hắn lại nói
“ Đừng nói thế” – cái góc nói
…….
“Thế nào”…. “Cảm giác thật tuyệt”…. “Rất hợp”… “Hợp lắm”….”Cuối cùng thì tôi cũng tìm thấy”…..
Hắn bắt đầu lăn về phía trước….
Vì không khuyết góc nào nên hắn lăn nhanh…càng nhanh…nhanh nữa….từ trước đến giờ hắn chưa từng lăn nhanh như vậy…nhanh đến nỗi hắn không thể dừng lại nói chuyện với bác giun…không thể hít hương hoa thơm…bướm cũng không còn ghé chân chân mình hắn…
….hắn không thế hát bài hát trước đây…hắn chỉ có thể hát…. “Ta đã tìm thấy cái góc thất lạc của ta”….rồi…. “Oh….oh…o….”….
Ôi trời…dù đã toàn bích nhưng hắn không thể hát được như trước nữa….
….rồi…hắn dừng lại…tự nhủ… “Phải có nguyên nhân của nó”…. “Mình hiểu rồi” – hắn tự nói với bản than….
…..và….hắn dừng lại…nhẹ nhàng nhả cái góc ra….ung dung đi tiếp…vừa đi vừa khe khẽ hát….
………………
Điều gì ta cần ngẫm nghĩ …???
Trong một xã hội luôn chú trọng vỏ bọc bề ngoài, con người thường có khuynh hướng ngưỡng mộ vẻ ngoài tươi đẹp của người khác và trăn trở về những khuyết điểm của mình.
Nhưng thực tế cho tôi thấy rằng…không có ai có cuộc sống toàn mỹ, không có chút khiếm khuyết nào…
Có người có một gia đình rất hạnh phúc nhưng lại vô sinh…
Có người tài sắc vẹn toàn nhưng lại luôn lận đận trong đường tình duyên…
Có người thật giàu có nhưng con cháu lại không hiếu thuận
Có người có vẻ rất tốt số, toàn gặp may mắn nhưng cuộc sống thực sự lại vô vị, tẻ nhạt…
Mỗi con người đều được Thượng đế tạo ra khiếm khuyết…
Dù bạn không chấp nhận nó thì nó vẫn theo bạn như hình với bóng…
Nếu bạn cũng nhận ra những khiếm khuyết của mình và đã từng băn khoăn về chúng thì giờ hãy mở lòng mình để đón nhận nó
Những khiếm khuyết đó là những cái gai trên người ta để nhắc ta sống khiêm tốn, thông cảm và yêu thương mọi người hơn…
Nếu không biết đến buồn khổ, ta sẽ kiêu ngạo
Nếu không đối mặt với những biến động ta sẽ không thể an ủi những người bất hạnh vì thiếu sự đồng cảm
Tôi tin cuộc sống không nên quá toàn bích…
Một người có khiếm khuyết để đến với một người khác là sự kỳ diệu của tạo hóa…
Trong cuộc đời, bạn đừng mong có mọi thứ….nếu như vậy thì người khác sẽ ra sao?
Khi biết mỗi cuộc đời đều có khiếm khuyết, bạn sẽ không còn so đo với người khác, mà ngược lại, bạn sẽ thấy quý trọng hơn những gì mình có.
Đừng ngưỡng mộ những gì người khác có mà hãy nhìn lại những gì Thượng đế đã dành cho bạn và rồi bạn sẽ thấy những gì bạn có nhiều hơn những gì bạn không có…
Những khiếm khuyết tuy không đẹp nhưng cũng là một phần cuộc đời bạn…Hãy chấp nhận và đối xử tốt với chúng, cuộc sống của bạn sẽ vui vẻ và nhẹ nhàng hơn nhiều…
Nếu bạn là một con trai…bạn sẽ chấp nhận đau đớn để rồi những đau đớn đó kết tinh thành một viên ngọc trai…hay bạn chấp nhận không có ngọc để có cuộc sống yên lành???
Nếu bạn là một con chuột, chợt phát hiện mình đang bị kẹt trong cái bẫy chuột mà trước mặt là một miếng phômai thơm phức…bạn sẽ ăn hay bỏ đó???
Trước đây vật dụng dùng để đựng tiền làm bằng sứ, khi đã đầy tiền và muốn lấy ra bạn phải đập vỡ nó…Nếu có một vật dụng như vậy, bạn không bỏ tiền vào và sẽ không bao giờ phải đập vỡ nó để lấy tiền…Nó sẽ lành lặn….và rồi trở thành một món đồ cổ quý giá….bạn có muốn làm vậy không?
Hãy ghi lại tất cả những băn khoăn của bạn và trả lời cho chúng…
Đến khi câu trả lời của bạn không thay đổi nữa…khi đó bạn đã đủ chín chắn…
Hãy tìm một người hiểu bạn….và mong bạn sẽ là người hiểu người đó…
Người thông minh luôn thích đoán tâm sự của người khác…
Tuy lần nào cũng đoán đúng những lại đánh mất cái tâm của mình…
Người ngốc nghếch lúc nào cũng thích mở trái tim mình…tuy bị thiên hạ nhạo báng nhưng lại được trái tim của mọi người…
Cá nói : Anh không nhìn thấy nước mắt của tôi vì tôi sống trong nước
Nước nói : Tôi có thể cảm nhận được nước mắt của bạn vì bạn trong trái tim tôi





