MÃI MÃI TUỔI HAI MƯƠI !

KHI YÊU THƯƠNG ĐƯỢC CHO ĐI CŨNG LÀ KHI YÊU THƯƠNG CÓ THỂ ĐƯỢC GIỮ LẠI MÃI MÃI !

Archive for Tháng Tư, 2007

CÁI ÔM CÓ MÀU GÌ?

Đăng bởi isoul on Tháng Tư 12, 2007

Một lần chạm nhẹ bằng ngàn lời

Khi con gái út của tôi ,Bernadette,dược 10 tuổi,tôi nhận thấy mình bắt dầu lo lắng về cháu.Bốn năm vừa qua thật là những năm tháng khó khăn cho gia dình tôi.BERNADETTE dặc biệt rất thân với ông bà,ông bà hết mực thương yêu cháu.Thế mà 2 ông bà lần lượt qua dời trong 1 thời gian ngắn.

Một loạt những mất mát nối tiết nhau như vậy dể lại những khoảng thời gian dau buồn khó vượt qua của bất kỳ ai,nhất là với 1 dứa bé.Riêng dối với con gái tôi lại càng khó khăn hơn vì bản chất cháu rất nhạy cảm và thương yêu người khác.Dến năm lên 10 thì cháu chìm dắm trong trang thái mà ta gọi là trầm cảm

Gàn 1 năm trời cháu hiếm khi mỉm cười.Nó thờ ơ lặng lẽ di qua cuộc sống.Anh sáng trong nó tất dần 1 cách dang sợ

Tôi kh biết phải làm gì nữa.Nó cũng nhận ra là tôi lo lắng ,và dường như diều dó càng tạo thêm gánh nặng khiến cho nó càng chìm trong trầm cảm.Mọt hôm trong lúc con gái di học,tôi ngồi và ngẫm nghĩ.Gia dình tôi vẫn có thói quen ôm nhau.Khi còn nhỏ,cha mẹ tôi,ông bà,cô chú bác dều rất mau mắn nồng nhiệt ôm chầm lấy lũ trẻ con chúng tôi dể tỏ lòng thương yêu.Kể từ khi tôi xa cha mẹ,những lúc co vấn dề dè nặng tâm trí,tôi tưởng tượng dang ngồi trong lòng bố tôi và hỏi ý kiến Người.lần này cũng vậy,tôi thầm hỏi người cha dã khuất trong bóng tối của tôi:

“-bố ơi con phải lam sao dể giúp con gái vui vẻ trở lại dây?”

Tôi suýt bật cười to lên khi tôi chợt nhớ dến 1 diều,mới dây tôi dã dọc về những tác dụng “tri liệu” của dộng tác ôm lấy trẻ con.Liệu”liệu pháp ôm chầm”có giúp con gái tôi tốt hơn kh?

Không còn biết phải làm gì khác nữa,tôi quyết dịnh thường xuyen ôm lấy cháu mỗi khi có thể mà kh tỏ ra mình dang cố tình ôm nó.

Dần dần trong những tuần sau dó.con gái tôi dường như vui vẻ hôn.Nụ cười bắt daaufxuaats hiện nhiều hơn–nụ cười thật sự làm sống dộng dôi mắt, làn môi.Nó bắt dầu làm viẹc và vui chơi nồng nhiệt hơn.Its tháng sau tôi dã chiến thắng

Tôi chưa bao giờ kể cho con gái tôi nghe về “chiến thuật ôm” của tôi.nhưng nó vẫn nhận thức rõ rệt những cái ôm quan trọng biết nhường nào.Bất kỳ khi nào cháu cảm thấy bối rối,baat an ,,,là cháu dòi tôi ôm lấy nó.Hoặc khi cháu thấy tôi có vẻ buồn hoặc căng thẳng,thì cháu bảo:

-Hình như mẹ dang cần dược ôm.

Và cứ như thế một dộng tác co chủ dịnh trở thành một thói quen.

Năm tháng trôi qua.Ôm lấy nhau dã trở thành 1 dộng tác an ủi ,cổ vũ nhau dễ dàng giũa 2 me con tôi.dên lúc tôi không hề nghĩ có ngày nó sẽ trở thành vấn dề.Những ngày nọ lúc chọn trường dại học,chúng tôi nhận ra là chúng tôi phải sống xa nhauvif cháu chọn trường ở rất xa nhà của chúng tôi

Một tuần trước khi rời nhà.chúng tôi tổ chức 1 tiệc sinh nhật nhỏ cho tôi.con gái nói nó dã nghĩ ra 1 món quà rất tuyệt–nó bí mật di mua sắm và ở trong phòng riêng suốt dể chuẩn bị món quà tặng tôi

Vào ngày sn tôi nó tặng tôi một gói quà dược gói giấy thật dẹp.vẻ bối rối cháu bảo tôi là cháu mong tôi kh xem dó là món quà thật lẩm cẩm.

Tôi mở phong bì m,à cháu dưa chung với gói quà,và thấy bản phô tô của 1 truyện ngắn mà cháu bảo tôi dọc lên,Dó là bài:”"ÔNG CHÁNH ÁN ÔM CHẦM” dã từng dược dăng trong “”món ăn tinh thần dành cho trẻ em”.Nó lắng nghe tôi dọc câu chuyện kể về Shapiro ,1 ông chánh án về hưu dã dề nghị ôm lấy bất kỳ ai cần dược ôm.Ong dã sáng tạo ra 1 ‘BỘ ÔM”gồm những hình dán trên ngực áo,ông tặng mọi người và dổi lấy 1 cái ôm.Cuối cùng ông cũng trải qua cuộc thử nghiệm chính mình khi người bạn dẫn ông dến 1 nhà nuôi dưỡng dành cho những người bị khuyết tật,nơi mà ông thấy những người vô cùng cần 1 cái ôm ấm áp tình người.Vào cuối cái ngày di thăm dầy trắc ẩn dó,ông dối diện với 1 người bất cohj kh có khả năng làm gì hết,ngoại trừ ngồi dó miệng chảy dầy nước dãi. Sauu khi ông bắt mình phải ôm con người lẻ loi ấy thì bệnh nhân dã mỉm cười lần dầu tiên sau 23 năm.Câu chuyện kết thúc với câu:”Tạo sư dổi thay trong dời sống người khác dơn giản biết bao”

Dọc xong câu chuyện lòng tôi xúc dộng vô cùng.Tôi quay sang gỡ tờ giấy gói món quà.Nhìn thấy nó,nước mắt tôi chảy dài trên má.Dó là 1 cái hộp trong,cao,dược dán nhãn sáng loá”NHỮNG CÁI ÔM” và bên trong dầy những cái gối ôm thêu tay nhỏ xíu xíu hình quả tim.

Bây giờ con gái dã ở xa.nhưng mỗi khi nhìn vào cái hộp dầy gối dó,tôi lại cảm thấy cháu vừa ôm lấy tôi xong.

Có nhưng gia dình truyền lại thế hệ mai sau 1 di sản về tài sản giàu có,hoặc tiếng tăm lừng lẫy.Riêng tôi vẫn nhớ tầm quan trọng những cái ôm âm áp của bố tôi và tôi nghĩ có thể truyền sang con,cháu dộng tác thương yêu dơn giản và vị tha này–dơn gian nhưng vẫn dủ manh dể chúc phúc cho gia dình chúng tôi

Sưu tầm

Đăng trong Blogroll | 1 Comment »

Lời tỏ tình ngày… cá tháng tư

Đăng bởi isoul on Tháng Tư 7, 2007

Hai năm rồi – từ ngày anh nói lời yêu em trước mặt mấy đứa bạn thân. Em bất ngờ, còn bạn em thì cười ầm “Hùng nó đang đùa vì hôm nay là… cá tháng tư”.
Ngày của những trò đùa, anh đã chọn làm ngày tỏ tình với em. Em giận điên vì nghĩ anh đùa em kỳ quá! Nhưng em đã yêu anh…

Em vẫn nhớ buổi sáng hôm đó, khi mà mọi người chưa ngủ dậy anh đã đến gõ cửa phòng em. Trên tay anh một bó hồng đầy những bông nở và nụ còn hé, anh trao em bó hồng rồi nói “Chung ơi, Hùng mến Chung, Hùng mong Chung là bạn gái của Hùng”.

Mấy đứa trong phòng lớ mớ nhìn nhau rồi chợt hiểu ra điều gì, tụi nó tủm tỉm cười. Còn em cũng mơ mơ hồ hồ tưởng mình trong mơ. Đến lúc hiểu ra hôm đó là “cá tháng tư” em đã giận anh mấy ngày. Và… anh đã chứng minh tình yêu của anh với em từ sau bữa đó. Anh bắt đầu chờ ở kí túc xá để đưa em đến trường.

Rồi viết thư tay cho em dù rằng ngày nào chúng mình cũng gặp nhau. Anh bảo “Anh muốn tạo dấu ấn riêng cho tình yêu của anh, của chúng ta vì anh biết em cũng mến anh. Anh không đùa, anh muốn em hiểu tình yêu không thể đùa dù đó là ngày nói dối. Tình yêu trường cửu trong 365 ngày, nó không dừng lại một ngày nào trong năm – dù đó là cá tháng tư”. Anh biết không, lúc đó em, đã rất cảm động…

Bây giờ tình yêu của chúng ta vẫn đằm thắm, vẫn dễ thương như hai năm trước. Lâu lâu gặp mấy nhỏ bạn chung phòng anh có biết là em tự hào khi tụi nó khen tình yêu của chúng ta: “Hai người lãng mạn và hay thật, thú vị nhất là ngày kỷ niệm tình yêu cũng là ngày…cá tháng tư”.

Em rất vui, bởi với anh “tình yêu phải được xây dựng trên nền tảng của sự thủy chung, tôn trọng lẫn nhau”. Giờ, thời sinh viên đã qua, chúng ta đều bận rộn với công việc nhưng anh lúc nào cũng hiểu và tôn trọng em, dành thời gian cho em. Em biết, ngày cá tháng tư năm nay anh cũng sẽ dành cho em điều bất ngờ…

Theo TTO

Đăng trong Blogroll | Leave a Comment »

THƯ GỬI VỢ YÊU

Đăng bởi isoul on Tháng Tư 7, 2007

Vợ yêu thương của anh!

Cuối cùng hôm nay anh cũng đã quyết định viết thư cho em. Em biết không? Trước đây khi em đăng ký hòm email trên mạng, em luôn hỏi anh tại sao không viết thư gửi cho em? Thực ra không phải anh không viết, mà anh biết rằng, khi anh viết thư cho em, anh nhất định sẽ không cầm được nước mắt, giống như bây giờ, mới chỉ viết cho em mấy dòng đầu, mà mắt anh đã thấy cay xè.

Vợ ngoan hiền của anh! Anh biết rằng từ ngày em theo anh, em đã phải chịu biết bao tủi hờn vất vả, mà đối với một người con gái hoàn hảo như em, thực ra, chỉ cần em muốn, em hoàn toàn có thể tìm được một người chồng tốt hơn anh, giàu có hơn anh, đẹp trai hơn anh rất nhiều! Em hoàn toàn không đáng phải chịu nhiều thiệt thòi như thế, không đáng phải hi sinh vì anh như thế!

Nói thật lòng, rất nhiều lúc anh cảm thấy thật có lỗi với em, dường như yêu em là anh đã hại em, đã để em phải khổ, đã làm lỡ cả cuộc đời của em!!! Còn nhớ hai năm trước, khi anh cùng vài người bạn hợp tác mở công ty, rồi anh bị bạn bè hại đến thân bại danh liệt, không một tấc đất dung thân. Mùa đông đến, thậm chí anh còn không đủ tiền mua nổi cho em một chiếc áo ấm.

Anh vẫn còn nhớ, mãi đến sau này khi em không thể chịu nổi em mới nói cho anh biết em rất lạnh. Rồi sau đó chúng mình cùng đi tìm mua cho em một chiếc áo len mỏng với giá rẻ. Và rồi hàng ngày em cứ khoác chiếc áo len mỏng manh đó đội gió tuyết đi làm.

Sau này anh mới biết em thường xuyên bị lạnh đến toàn thân run rẩy, nhưng em vẫn chỉ một mực nói với anh: “Tuy chúng mình không có tiền, nhưng cuộc sống của chúng mình vẫn rất giàu có tình cảm, em vẫn cảm thấy rất mãn nguyện vì có anh ở bên, có người chồng yêu thương em hết mực…”.

Nhưng hình ảnh khuôn mặt em tái đi vì lạnh, cả người em run rẩy trước cơn gió lạnh mùa đông vẫn in đậm trong kí ức của anh bây giờ. Trái tim anh vẫn xót xa vô hạn… (Viết đến đây anh thực sự không thể cầm được nước mắt, anh thật muốn tìm một nơi nào đó để khóc cho thật đã, nhưng anh lại sợ làm em bị tỉnh giấc… Thôi được anh sẽ hút một điếu thuốc cho lòng bình tĩnh trở lại, anh phải lau ngay nước mắt đi, bởi vì nếu như bị em phát hiện anh đang khóc, em nhất định sẽ cười anh, nói anh thật yếu mềm, anh lại ngồi tiếp tục viết thư cho em…).

Sau này, khi công ty bị phá sản, anh bị suy sụp đến mức không thể gượng dậy được. Ngày ngày anh chỉ đắm chìm trong men rượu, trong những trò vui chơi vô bổ mà không làm bất cứ điều gì. Cuộc sống trong phút chốc rơi vào tăm tối, khi đó em mới 22 tuổi.

Em vẫn rất kiên cường đối diện với hiện thực, ngày ngày đi làm tất cả mọi việc có thể làm, khi trở về lại nấu cơm giặt giũ chăm sóc anh. Giờ đây anh nhớ lại những ngày tháng đó càng cảm thấy khâm phục sự kiên cường của em. Đáng lẽ trong tình cảnh đó, khi người chồng đang là chỗ dựa của em bị sa sút cả về vật chất lẫn tinh thần, là một người con gái mềm yếu đáng lẽ em phải là người đau lòng nhất, phải là người lo sợ nhất, nhưng thật không ngờ em vẫn thật vững vàng, em vẫn luôn không ngừng cổ vũ anh, tiếp cho anh thêm sức mạnh…

Nhưng lúc đó dù bao cố gắng em dành cho anh, kết quả anh lại luôn làm em phải thất vọng. Anh như một kẻ yếu hèn nhụt chí vẫn không đứng dậy lại, anh vẫn tìm những niềm vui vô bổ để trốn tránh hiện thực, trốn tránh em. Thậm chí anh còn mắng chửi em, đánh em, khiến trái tim em bị tổn thương không chỉ một lần…

Hồi đó anh cảm thấy mình thật tồi tệ, thật hèn kém… Mỗi lần chỉ nghĩ đến chuyện đó anh cảm thấy trong lòng thật hổ thẹn và hối hận vô cùng. Cho nên bây giờ dù em có đối xử với anh thế nào, thậm chí em có thể chửi mắng, có thể đánh anh, anh cũng sẽ luôn cam tâm tình nguyện, cả đời này anh phải bù đắp lại cho em, trong lòng anh không bao giờ quên những ngày tháng đó.

Vợ ngoan hiền của anh, giờ đây chúng ta đã có một công ty mới cho riêng mình, tương lai công ty cũng rất có triển vọng, nhưng anh biết em vẫn phải chịu nhiều thiệt thòi, những bề bộn của công việc, những lo nghĩ cho gia đình, những công việc không tên luôn khiến em phải lo lắng vất vả…

Mà anh thì thường xuyên đi vắng vì mấy dự án, vì mấy công trình còn đang dang dở, anh không được thường xuyên ở bên em, không thể đưa em đi chơi đi mua sắm… Thực ra em có biết không? Mỗi lần anh nhìn thấy vẻ mặt mệt mỏi của em, nhìn thấy đôi bàn tay đã chai sạn vì anh, trong lòng anh luôn nhói đau.

Anh thật lòng rất muốn để em sống một cuộc sống thật an nhàn, hạnh phúc, không có những lo toan tính toán, không có những phiền muộn. Anh chỉ muốn tất cả mọi vất vả khó khăn hãy chỉ để một mình anh gánh chịu, anh nguyện sẽ làm tất cả vì em.

Có lần em đã từng hỏi anh, nếu như phải lựa chọn giữa em và sự nghiệp, anh sẽ chọn cái gì? Nói thật lòng trong lúc đó anh hơi do dự. Bởi vì anh nghĩ rằng nếu muốn em được hạnh phúc, đầu tiên anh phải có sự nghiệp vững vàng, rồi anh mới có thể mang lại hạnh phúc cho em.

Nhưng, bây giờ anh đã hiểu rồi, dù anh có trong tay tất cả nhưng lại không thể khiến vợ yêu của anh được hạnh phúc, vậy những thứ đó với anh còn có ý nghĩa gì đây? Và nếu như bây giờ anh trả lời câu hỏi đó của em, anh sẽ nói: “Vì em, anh có thể từ bỏ tất cả, bao gồm cả sinh mệnh của mình!”.

Vợ yêu của anh!

Giờ đây với anh, ngoài công việc, thì bất cứ lúc nào anh cũng chỉ muốn được ở bên em. Anh biết rằng cả cuộc đời này số mệnh của chúng mình đã được định đoạt sẽ ở bên nhau trọn đời. Nếu không có em, cuộc sống của anh sẽ không còn ý nghĩa gì nữa, anh sẽ vĩnh viễn cô đơn, vĩnh viễn đau buồn…

Em có biết! Anh thích nhất là được ngắm nhìn em lúc em đang ngủ say, anh sẽ nằm sát bên tai em, thầm thì nói với em rằng: “Chồng yêu vợ lắm, chồng sẽ yêu vợ trọn đời này”. Dù em có nghe thấy hay không nhưng anh vẫn sẽ cảm thấy thật hạnh phúc. Có lẽ, yêu một người chỉ cần được ôm chặt cô ấy trong lúc ngủ say, nói cho cô ấy nghe rằng anh rất yêu cô ấy, đó có lẽ cũng là một niềm hạnh phúc ngọt ngào!

Trời sắp sáng rồi vợ yêu của anh. Bây giờ anh lại muốn quay về giường ngủ, được nhìn ngắm em, ôm em vào lòng và nói: “Anh rất yêu em…”. Lúc này em có biết trông em đáng yêu biết chừng nào không?

Anh không biết lúc nào em mới nhận được lá thư này, nhưng anh biết khi em đọc nó, em nhất định sẽ rơi nước mắt. Nhưng anh chỉ muốn em hiểu một điều: “Giờ đây chồng yêu sẽ yêu em và ở bên em trọn đời. Chúng mình sẽ cùng nhau sống đến đầu bạc răng long. Yêu vợ của anh rất nhiều!”.

Chồng yêu của em!

Trích dẫn từ PINK’S BLOG

Đăng trong Blogroll | Leave a Comment »

Đôi dép !

Đăng bởi isoul on Tháng Tư 5, 2007

Bài thơ đầu em viết tặng anh
Là bài thơ em viết về đôi dép

Khi nỗi nhớ ở trong lòng da diết


Những vật tầm thường cũng viết thành thơ

Image Hosted by ImageShack.us

Hai chiếc dép kia gặp gỡ tự bao giờ
Có yêu nhau đầu mà chẳng dời nửa bước
Cùng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược
Lên thảm nhung xuống cát bụi cùng nhau

Cùng bước cùng mòn không kẻ thấp người cao

Cùng chia sẻ sức người đời chà đạp
Dẫu vinh nhục không đi cùng người khác
Số phận chiếc này phụ thuộc chiếc kia

Image Hosted by ImageShack.us

Nếu một ngày một chiếc dép mất đi
Mọi thay thế đều trở thành khập khiễng
Giống nhau lắm nhưng người đời sẽ biết
Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu

Cũng như mình trong những lúc vắng nhau
Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía
Dẫu bên cạnh đã có người thay thế
Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh

Image Hosted by ImageShack.us

Đôi dép vô tri khắng khít bước song hành

Chẳng thề nguyền mà không hề giả dối
Chẳng hứa hẹn mà không hề phản bội
Lối đi nào cũng có mặt cả đôi

Không thiếu nhau trên những bước đường đời
Dẫu mỗi chiếc ở mỗi bên trái – phải
Như tôi yêu anh bởi những điều ngược lại
Gắn bó đời nhau bởi một lối đi chung


Image Hosted by ImageShack.us

Hai mảnh đời thầm lặng bước song song
Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc
Chỉ còn một là không còn gì hết
Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia!

Khuyết danh

Đăng trong Blogroll | Leave a Comment »

DẤU HỎI CHO TÌNH YÊU!

Đăng bởi isoul on Tháng Tư 5, 2007

Có một chàng trai yêu cùng lúc hai người bạn gái nhưng lại không biết mình thật sự yêu ai hơn. Và chàng đi tìm câu trả lời. Chàng gặp một nhà hiền triết, kể cho ông tâm sự của mình. Sau khi nghe xong, nhà hiền triết bảo:

- Hãy hỏi lòng con câu hỏi này và trả lời thật lòng: “Khi con vui và hạnh phúc, con muốn chia sẻ cảm giác ấy với cô gái nào?”. Người nào con nghĩ đến sẽ là người con yêu. Tiếp đó con lại hỏi mình câu này và cũng trả lời thật lòng: “Khi gặp chuyện không vui hay phiền toái, ai sẽ là người con tìm đến để tâm sự hầu có thể vơi bớt phần nào gánh nặng trong lòng?”. Cô gái nào con nghĩ đến cũng là người con yêu.

Nếu với cả hai câu hỏi trên con đều chỉ chọn được cho mình một người, điều ấy là tuyệt vời nhất. Nhưng nếu mỗi câu hỏi đem lại cho con một lựa chọn khác, ta khuyên con nên chọn người mà con sẽ tâm sự những lúc buồn phiền.

Trong cuộc sống thường nhiều buồn phiền hơn là hạnh phúc. Có quá nhiều người để con gặp gỡ, để con cười vui hớn hở với họ nhưng không nhất thiết họ phải là người yêu của con. Đôi khi con vẫn có thể hưởng thụ niềm vui của mình mà không cần chia sẻ với ai. Song với phiền muộn, không có nhiều người sẵn lòng ngồi nghe con trải lòng và chia sẻ cùng con gánh nặng ấy.
Nếu một người nào đó chỉ nghĩ đến con khi cảm thấy vui vẻ hoặc chỉ có thể cùng con đùa vui, nhưng lại không sẵn lòng bên con khi con gặp những chuyện không may hoặc lại đi tâm sự những buồn phiền của họ với ai khác thay vì với con, người ấy không dành cho con tình yêu đủ lớn để vượt qua bão dông trong cuộc đời.

Người luôn bên con, làm dịu đi những đau khổ trong lòng con mới là người giữ vị trí quan trọng nhất trong tim con. Những khi gặp chuyện buồn, đó là lúc tất cả hiện ra chân thật nhất. Vậy, hãy nói cho ta biết ai là người đầu tiên hiện ra trong tâm trí con khi gặp buồn phiền?

QUÝ ANH (Theo Wisdom from the road)

Đăng trong Blogroll | Leave a Comment »

Vẻ đẹp của trái tim

Đăng bởi isoul on Tháng Tư 1, 2007

- Ngày nọ, một chàng trai trong thị trấn gặp mọi người và nói rằng anh có trái tim đẹp nhất nơi này. Trái tim tràn đầy sinh lực với những nhịp đập rộn ràng. Một trái tim hoàn hảo không tì vết…

Ai nấy đều xúm lại ngưỡng mộ và cho rằng đó là trái tim đẹp nhất họ từng biết.

Chàng trai rất tự hào, sung sướng vô cùng trước những ánh mắt ngưỡng mộ của mọi người, của những cô gái trẻ khi họ chúc mừng, ngợi ca.

Bỗng nhiên, một người đàn ông xuất hiện trước đám đông và nói rằng “Hỡi chàng trai trẻ, chàng có một trái tim hoàn hảo nhưng nó không đẹp bằng của ta”.

Tất cả mọi người ngạc nhiên quay lại nhìn trái tim của người đàn ông lạ mặt. Trái tim với những nhịp đập mạnh mẽ nhưng hằn sâu những vết sẹo, những vệt ngang dọc của thời gian, những mảnh vỡ đã được vá lại bằng những mảnh vá khác.

Những mảnh vá cũng không hề hoàn hảo vì chúng chẳng vừa khít. Và ở khuất sâu trong trái tim người đàn ông còn là những lỗ hổng thậm chí không hề được chắp vá.

Mọi người đều nghĩ “Tại sao người đàn ông này lại có thể cho rằng trái tim của ông ta đẹp?”. Chàng trai trẻ nhìn trái tim của người đàn ông và cười: “Tại sao ngài lại cho rằng trái tim của mình đẹp hơn của tôi? So với trái tim của tôi, trái tim của ngài không còn toàn vẹn với toàn sẹo, tì vết và cả sự già cỗi của thời gian”.

“Đúng vậy!” – người đàn ông nói. “Trái tim của anh trông thật hoàn hảo, đẹp hơn trái tim ta. Nhưng hỡi chàng trai trẻ, mỗi vết sẹo hằn in trong trái tim ta chính là những gì còn lại sau mỗi lần ta trao tình yêu cho người khác.

Ta đã yêu và trao một phần trái tim của mình cho họ. Những người ta yêu thương cũng trao lại một phần trái tim họ cho ta để bù đắp lại phần mất đi. Nhưng những phần cho đi và nhận lại không bao giờ là giống nhau nên những mảnh vá trên trái tim ta không hoàn hảo, nó có những vết hằn nhưng ta trân trọng và gìn giữ vì nó giúp ta luôn nhớ về những tình cảm ta đã cùng chia sẻ với mọi người.

Đôi khi ta trao một phần trái tim mình cho người khác mà không bao giờ nhận lại mảnh vá. Điều đó để lại những khoảng trống trong trái tim ta vì tình yêu cũng có nghĩa là tìm kiếm một cơ hội.

Mặc dù những khoảng trống khiến ta nhức nhối, chúng sẽ không bao giờ lành nhưng lại gợi nhớ về tình yêu mà ta đã dành cho mọi người. Ta cũng hi vọng một ngày nào đó sẽ nhận được những mảnh vá để làm liền lại những khoảng trống. Và ta coi đó là vẻ đẹp của một trái tim, vì nó mang tình yêu của sự Cho và Nhận.”

Chàng trai trẻ đứng đó, không kìm được nước mắt trước câu chuyện của người đàn ông. Chàng bước về phía ông, run rẩy trao một phần trái tim mình.

Người đàn ông mỉm cười, nhận món quà từ chàng trai trẻ, gắn vào trái tim mình và trao lấy một phần từ trái tim của mình đặt vào vết thương nơi trái tim của chàng trai trẻ. Mảnh vá vừa trái tim chàng trai nhưng nó không hoàn hảo vì vẫn còn những tì vết.

Chàng trai trẻ ngắm nhìn trái tim mình. Không còn hoản hảo như trước nữa, nhưng nó đẹp hơn bao giờ hết bởi đã có thêm tình yêu của một người.

 

Hải Yến
Theo Inspirational

Đăng trong Blogroll | Leave a Comment »