MÃI MÃI TUỔI HAI MƯƠI !

KHI YÊU THƯƠNG ĐƯỢC CHO ĐI CŨNG LÀ KHI YÊU THƯƠNG CÓ THỂ ĐƯỢC GIỮ LẠI MÃI MÃI !

Archive for Tháng Ba, 2007

Cánh chuồn chuồn!

Đăng bởi isoul on Tháng Ba 31, 2007

Yêu một người không nhất thiết phải có được họ,có được một người mà vẫn không thể giữ họ bên mình thì…

Có cánh chuồn nào trên vai em không
Chỉ là anh thôi cánh chuồn chuồn thật mỏng

Đậu vai em trong buổi chiều gió lộng
Em bước vội vàng để cánh chuồn rơi nhanh…

Em bước vội vàng,em theo về lối khác
Sóng bước cùng em đôi vai ai khác rồi
Để cánh chuồn rơi trong gió chiều khắc khoải
Có bao giờ em để ý…trên vai…???
(Lưu Ly Tím-Pé Thủy)
Thành phố nhỏ yên tĩnh và xinh đẹp, hai người yêu nhau đắm say, mỗi bình minh đều đến bờ biển ngắm mặt trời mọc, và mỗi chiều đi tiễn bóng tà dương ở bãi cát. Dường như những ai đã gặp đôi tình nhân đều nhìn theo với ánh mắt ngưỡng mộ.

Một ngày, sau vụ đâm xe, cô gái trọng thương im lìm nằm lại trên chiếc giường bệnh viện, mấy ngày đêm không tỉnh lại.
Buổi sáng, chàng trai ngồi bên giường tuyệt vọng gọi tên người yêu đang vô tri vô giác; đêm xuống, chàng trai tới quỳ trong giáo đường nhỏ của thành phố, ngước lên thượng đế cầu xin, mắt không còn lệ để khóc than.
Một tháng trôi qua, người con gái vẫn im lìm, người con trai đã tan nát trái tim từ lâu, nhưng anh vẫn cố gắng và cầu xin hy vọng. Cũng có một ngày, thượng đế động lòng.

Thượng đế cho chàng trai đang gắng gượng một cơ hội. Ngài hỏi:
_ Con có bằng lòng dùng sinh mệnh của con để đánh đổi không?.
Chàng trai không chần chừ vội đáp:
_ Con bằng lòng!
_ Ta có thể cho người con yêu tỉnh dậy, nhưng con phải đánh đổi ba năm hoá chuồn chuồn, con bằng lòng không?.
_ Con bằng lòng.
o O o

Buổi sáng, cánh chuồn rời Thượng đế bay vội vã tới bệnh viện, như mọi buổi sáng. Và cô gái đã tỉnh dậy!
Chuồn chuồn không phải người, chuồn chuồn thể nói với người yêu.
Khi người con gái rời bệnh viện, cô rất buồn bã. Cô gái đi khắp nơi hỏi về người cô yêu, không ai biết anh ấy đã bỏ đi đâu.
Cô ấy đi tìm rất lâu, khi cánh chuồn kia không bao giờ rời cô, luôn bay lượn bên người yêu, chỉ có điều chuồn chuồn không phải là người, chuồn chuồn không biết nói. Và cánh chuồn là người yêu ở trước mắt người yêu nhưng không được nhận ra.
o O o

Mùa hạ đã trôi qua, mùa thu, gió lạnh thổi những chiếc lá cây lìa cành, cánh chuồn không thể không ra đi. Vì thế cánh rơi cuối cùng của chuồn chuồn là trên vai người con gái.
“Tôi muốn dùng đôi cánh mỏng manh vuốt ve khuôn mặt em, muốn dùng môi khô hôn lên trán em…”, nhưng thân xác quá nhẹ mỏng của chuồn chuồn cuối cùng vẫn không bị người con gái nhận ra.
Chớp mắt, mùa xuân đã tới, cánh chuồn cuống cuồng bay trở lại thành phố tìm người yêu. Nhưng dáng dấp thân quen của cô đã tựa vào bên một người con trai mạnh mẽ khôi ngô, cánh chuồn đau đớn rơi xuống, rất nhanh từ lưng chừng trời.
o O o

Ai cũng biết sau tai nạn người con gái bệnh nghiêm trọng thế nào, chàng bác sĩ tốt và đáng yêu ra sao, tình yêu của họ đến tự nhiên như thế nào, và ai cũng biết người con gái đã vui trở lại như những ngày xưa.

Cánh chuồn chuồn đau tới thấu tâm can, những ngày sau, chuồn chuồn vẫn nhìn thấy chàng bác sĩ kia dắt người con gái mình yêu ra bể xem mặt trời lên, chiều xuống đến bờ biển xem tà dương, và cánh chuồn chỉ có thể thỉnh thoảng tới đậu trên vai người yêu, chuồn chuồn không thể làm gì hơn.
Những thủ thỉ đắm say, những tiếng cười hạnh phúc của người con gái làm chuồn chuồn ngạt thở.
Mùa hạ thứ ba, chuồn chuồn đã không còn thường đến thăm người con gái chàng yêu nữa. Vì trên vai cô ấy luôn là tay chàng bác sĩ ôm chặt, trên gương mặt cô là cái hôn tha thiết của anh ta, người con gái không có thời gian để tâm đến một cánh chuồn đau thương, cũng không còn thời gian để ngoái về quá khứ.
o O o

Ba năm của Thượng đế sắp chấm dứt. Trong ngày cuối, người yêu ngày xưa của chuồn chuồn bước đến trong lễ thành hôn với chàng bác sĩ.
Cánh chuồn chuồn lặng lẽ bay vào trong nhà thờ, đậu lên vai người mà anh yêu, chàng biết người con gái anh yêu đang quỳ trước Thượng đế và nói: “Con bằng lòng!”. Chàng thấy người bác sĩ lồng chiếc nhẫn vào tay người con gái. Họ hôn nhau say đắm ngọt ngào. Chuồn chuồn để rơi xuống đất một hạt lệ đau đớn.
Thượng đế hỏi: “Con đã hối hận rồi sao?”. Chuồn chuồn gạt hạt lệ nói: “Con không!”
Thượng đế hài lòng nói: “Nếu vậy, từ ngày mai con có thể trở thành người được rồi!”.
Chuồn chuồn soi vào hạt nước mắt nhỏ, chàng lắc đầu đáp: “Hãy để con cứ làm chuồn chuồn suốt đời…”
o O o
Yêu một người không phải là nhất định phải có được họ. Nhưng đã có được một người thì hãy cố yêu lấy họ. Có cánh chuồn nào trên vai bạn không?

Đăng trong Blogroll | Leave a Comment »

Thiên thần nhỏ!

Đăng bởi isoul on Tháng Ba 31, 2007

 

Một đêm, trước phòng mạch bác sĩ, tiếng đập cửa dồn dập, càng lúc càng to hơn. “Mời vào, mời vào!” – vị bác sĩ mất hết kiên nhẫn. “Vào đi trước khi anh đánh thức cả thế giới này”.

Cửa mở, một cô bé con chưa đến 9 tuổi bước vào: “Bác sĩ, cháu cầu xin bác sĩ, xin hãy đi với cháu, mẹ cháu ốm nặng lắm, bà chết mất”.

“Ta không đến khám tại nhà, hãy đưa mẹ cháu tới đây”.

“Nhưng mẹ cháu ốm lắm, xin bác sĩ đến ngay, cháu sợ mẹ chết mất” – khuôn mặt xanh xao của cô bé con lộ đầy vẻ mệt mỏi, lo lắng và sợ hãi.

Cảm động trước tấm lòng của cô bé với mẹ, vị bác sĩ quyết định đến nhà cô. “Chúa phù hộ cho bác sĩ” – cô bé cảm tạ.

Cô bé đưa vị bác sĩ về nhà, nơi mẹ cô đang nằm thoi thóp trên giường, bà yếu tới nỗi không gượng đầu dậy được. Đôi mắt bà cầu xin được giúp đỡ, và bác sĩ ở đó để giúp bà.

Bác sĩ giúp người mẹ tội nghiệp hạ sốt, trông cho bà qua khỏi đêm. Và sáng ra, bác sĩ thở phào khi tình trạng nguy kịch của bà đã hết. Bác sĩ nói giờ ông phải đi, nhưng sẽ quay lại vào lúc 2 giờ. Chiều hôm đó, đúng như đã hứa, vị bác sĩ đáng kính quay lại.

Người mẹ hết lời cảm ơn vì tất cả những gì bác sĩ đã làm. Bác sĩ nói bà chắc không thể qua khỏi nếu không nhờ cô con gái bé bỏng. “Bà hẳn tự hào về con gái lắm. Chính cô bé đã đến nài nỉ tôi, quả là một thiên thần!”.

“Nhưng thưa bác sĩ, cháu nó mất cách đây 3 năm rồi. Tấm hình cháu treo trên tường kia”.

Vị bác sĩ già bước đến tấm hình dưới ánh sáng leo lét trên tường. Cô bé con với nụ cười xinh xắn trong hình chính là cô bé tối qua đã đến gặp ông. Bác sĩ đứng lặng, một lát sau, khuôn mặt nghiêm nghị dãn ra một nụ cười. Ông đang nghĩ đến tiếng gõ cửa dồn dập, đến thiên thần bé nhỏ ùa vào phòng mạch lúc nửa đêm.

Huyền Anh
Theo Inspirationalstories

Đăng trong Blogroll | Leave a Comment »

Tôi, em, hắn ta và chiếc máy điện thoại

Đăng bởi isoul on Tháng Ba 30, 2007

Chuyện có 4 nhân vật: Tôi, Em, Hắn ta- và chiếc máy điện thoại nữa, tất nhiên!

 

Tôi: Một chàng trai độc thân tốt bụng, vui tính, chưa có bạn gái.

 

Em: Một phụ nữ trẻ sống đơn độc, một tâm hồn phóng khoáng, tinh tế, nhưng trái tim mang vết thương không phai về người chồng đã mất.

 

Tối nọ, sau bữa tiệc chia tay một anh bạn trong “Hội độc thân” lập gia đình, mấy người bạn của Tôi nảy ra trò nghịch ngợm như sau: Mỗi người xướng lên 1 chữ số bất kỳ tạo thành một số điện thoại ngẫu nhiên- để tìm “cô dâu” cho Tôi. Số 9045..là số điện thoại của Em.

 

Từ một cuộc gọi bâng quơ, giữa TôiEm bỗng có một sự đồng cảm bất ngờ. Những cuộc điện thoại trở nên thường xuyên như một cái hẹn. Tôi mải miết như một chàng hiệp sỹ hà tiện lượm hết những đồng xu bỏ vào túi để đêm đêm gọi điện cho Em từ bốt điện thoại công cộng, vào lúc khuya muộn. Tôi yêu Em từ những cuộc trò chuyện với tiếng đàn đệm, trong những khoảng trống có tiếng máy bay ầm ì, giọng nói hơi có vẻ mai mỉa của Em

 

Thế còn Hắn ta? Hắn ta, lại chính là Tôi của ban ngày. Hắn ta, lại là Sếp của toà soạn nơi Em là cô thư ký mắt nâu trầm lặng ngày ngày vẫn đi qua cửa . “Túc túc túc”- nhịp gõ mà Hắn ta đã thuộc lòng: nhịp chân mang giày cỡ 35. Và Em yêu Hắn ta.

 

Chuyện tình tay ba kỳ lạ nảy sinh: Hàng đêm, Tôi bực dọc khi nghe Em kể về Hắn ta. Còn ban ngày, Hắn ta ghen tuông với những cuộc điện thoại khuya mà Em chẳng bao giờ nhắc tới. Cả 2 cùng yêu Em, và có lẽ, Em cũng yêu cả 2.

 

Câu chuyện kết thúc khi Tôi chấp nhận rút lui. Vì Tôi biết em yêu Hắn ta nhiều hơn. Nhưng trong Em tiếng chuông điện thoại có lẽ sẽ còn ngân mãi.

 

“Trong đời mình người ta quên đi nhiều con số.. Nhưng năm chữ số này em sẽ không quên, với thứ tự sắp đặt tuần tự của mình, nó chính là món quà quý nhất của em, giọng nói với mùi hoa đồng thảo trong ống nghe..

 

Anh không cần nhìn thấy em. Anh gọi điện và nghe tiếng em nói và anh bảo: Em yêu, sao tay em lạnh thế? Và em trả lời anh tại sao. Anh có thể không nhìn thấy em, nhưng cảm thấy em qua khoảng cách, như những người dân ven biển vẫn cảm thấy biển, thậm chí cả khi không nhìn thấy nó nữa..”

A-Natr

Đăng trong Blogroll | 1 Comment »

Suy nghĩ tích cực

Đăng bởi isoul on Tháng Ba 29, 2007

 

Ảnh minh họa

TTO – Có hai anh em song sinh nọ, một lớn lên nghiện rượu và một trở thành doanh nhân thành công. Khi được hỏi lý do, người nghiện rượu trả lời: “Ông già tôi là người nghiện rượu.” Tiếp theo người doanh nhân được hỏi về thành công của mình, anh đáp: “Ba tôi là người nghiện rượu”.

Cùng một nền tảng gia đình, cùng được nuôi dưỡng như nhau, chỉ có lựa chọn là khác.

Hãy nghĩ tích cực

Có rất ít khả năng cho bạn để kiểm soát tất cả mọi thứ trong cuộc đời nhiều biến động, nhưng bạn có thể nhận thức được những gì đang xảy ra (dĩ nhiên không bàn đến việc bạn là người bị thiểu năng về mặt trí tuệ hay tâm thần) và chọn cho mình các bước phát triển tiếp theo. Hoàng đế La Mã Marcus Aurelius (121 đến 180 AD) từng nói: “Bạn có sức mạnh trong việc kiểm soát tâm trí của bản thân, không phải những gì đang diễn ra bên ngoài. Hãy nhận thức được điều này, và bạn sẽ tìm được cho mình sức mạnh”.

Đừng lo lắng thái quá

Nếu bạn thường xuyên thao thức và lo sợ, sẽ chỉ khiến bạn kiệt sức và lấy đi những giá trị tích cực vẫn còn ở hiện tại. Hãy học cách xác định những lo sợ ấy, xem bạn có thể làm gì để chế ngự chúng. Cùng đó là tìm kiếm những tích cực vẫn còn tồn tại đâu đó trong cuộc sống quanh bạn. Bạn sẽ thấy dễ thở hơn nhiều.

Thực hiện những gì bạn muốn

Sức mạnh của suy nghĩ tích cực và tự tin có thể giúp bạn tiến thẳng những gì bạn muốn. Can đảm lên, tập trung vào những gì bạn thấy cần thiết cho mình và mọi người và đừng để phân tâm.

Có cái nhìn thoáng hơn

Thái độ của chúng ta đối với thế giới bên ngoài dựa vào những ý nghĩ từ bên trong, cả ý thức lẫn tiềm thức, và chúng ta hoàn toàn có khả năng kiểm soát những ý nghĩ này. Chúng ta chọn cho mình lối sống tích cực hay tiêu cực, nhiệt tình hay lừ đừ, lạc quan hay than thân trách phận.

Dần dà thái độ của chúng ta sẽ trở thành thói quen, được nhào nặn bởi chính chúng ta, những người xung quanh, thân cận và cả trong giao tiếp xã hội, thông qua ý thức lẫn tiềm thức. Và đó chính là điểm tạo nên sự khác biệt ở bạn với người xung quanh. Nên điều quan trọng là làm sao bạn có thể tập cho mình cái nhìn thoáng, hướng đến mặt tích cực nhiều hơn.

Và bạn có biết?

Năng lượng của tâm trí con người có thể chạy được máy vi tính. Tháng 6-2006, trước sự ngạc nhiên của các khán giả là những nhà khoa học Pháp tại triển lãm dài 4 ngày về nghiên cứu và cải tiến của châu Âu ở Paris, nhà khoa học người Mỹ Peter Brunner đã ngồi vào trước một máy tính xách tay, đội lên đầu một cái mũ có gắn các điện cực và viết “Bonjour” mà không di chuyển một cơ bắp nào. Đây là bước đột phá khó tin trong việc giúp những người bị liệt toàn thân không thể nói hoặc cử động trong giao tiếp với bên ngoài.

Bỏ qua mặt tích cực của khoa học thì bạn hẳn nhận thấy rằng mình phải biết tận dụng sức mạnh vô song ấy như thế nào cho đúng phải không?

BÙI NGUYỄN QUÝ ANH (theo Women24)

Đăng trong Blogroll | Leave a Comment »

l

Đăng bởi isoul on Tháng Ba 28, 2007

Đăng trong Blogroll | Leave a Comment »

Lassie Kong fu

Đăng bởi isoul on Tháng Ba 28, 2007

Đăng trong Blogroll | Leave a Comment »

Baile2005

Đăng bởi isoul on Tháng Ba 28, 2007


Đăng trong Blogroll | Leave a Comment »

Celine Dion – Because you loved me

Đăng bởi isoul on Tháng Ba 28, 2007

Đăng trong Blogroll | Leave a Comment »

MLTR-Take Me To Your Heart

Đăng bởi isoul on Tháng Ba 27, 2007

Đăng trong Blogroll | Leave a Comment »

The day you went away-M2M

Đăng bởi isoul on Tháng Ba 27, 2007

Đăng trong Blogroll | Leave a Comment »